Cảm phục ‘người lái đò’ thầm lặng bên dòng ‘sông cha’ Krông Nô

Bên bờ phía bắc của dòng sông Krông Nô (thuộc xã Ea R’bin, huyện Lắk, Đắk Lắk), hình ảnh thầy giáo Y Thắng Rơ Yam luôn in đậm trong lòng các thế hệ học sinh, đồng nghiệp và người dân bởi sự giản dị, chân tình và trách nhiệm.

Người thầy được học trò quý mến, đồng nghiệp nể phục

Thầy Y Thắng luôn đi đầu trong công tác vận động học sinh đến trường.

Sau khi tốt nghiệp Trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk vào năm 2004, chàng sinh viên Y Thắng Rơ Yam với nhiệt huyết của tuổi trẻ đã quyết định nộp hồ sơ tình nguyện vào dạy học tại Trường THCS Trần Quốc Toản, xã Ea R’bin, thuộc địa bàn khó khăn nhất của huyện Lắk, nơi có dòng sông Krông Nô hay còn gọi là “sông cha” (tiếng đồng bào Ê Đê) chảy qua.

Kể từ ngày đó, thầy giáo Y Thắng thầm lặng làm “người lái đò” đưa học sinh tới bến bờ tri thức. Các thế hệ học sinh cứ dắt tay nhau ‘qua đò’, có em học tiếp lên THPT rồi học nghề, có em nối gót thầy thành đồng nghiệp, cũng có em trở về với ruộng vườn nơi quê nhà… nhưng tất cả luôn khắc ghi về hình ảnh một người thầy đáng kính.

Cô H’ Thủy Tơ, một đồng nghiệp lâu năm với thầy Y Thắng chia sẻ, do trường đóng ở địa bàn vùng sâu, đời sống bà con còn rất nhiều khó khăn, có nhiều em ở xa trường, nhiều em có nguy cơ bỏ học. Thế nhưng, nhiều năm qua thầy Y Thắng vẫn luôn nhiệt huyết trong công tác vận động, kéo các em đến trường. Gia đình nào khó khăn, thầy ở lại phối hợp với buôn để hỗ trợ. Thầy luôn nhắc đồng nghiệp rằng không thể vì lí do này, lí do khác mà để các em thất học.

Cũng theo lời cô H’ Thủy, các thầy cô ở đây đều yêu quý thầy Y Thắng bởi sự nhiệt huyết, ý chí, nghị lực phi thường và nguồn năng lượng vô tận trong công việc.

“Trong giảng dạy, thầy Y Thắng luôn tìm phương pháp dễ hiểu nhất cho học trò. Trong quản lý, thầy Y Thắng lại hết sức trách nhiệm và hòa đồng với mọi người. Cái gì có thể góp ý hay giúp đỡ đồng nghiệp được là thầy làm ngay, không hề toan tính thiệt hơn. Trong lối sống, thầy là người có tác phong chững chạc, gương mẫu”, cô H’ Thủy nói.

Cô H’ Thủy kể một câu chuyện về thầy Y Thắng cho thấy tinh thần trách nhiệm cao của thầy. Theo đó, trong năm học vừa rồi, cô Thủy có con nhỏ mà trong lớp có 2 học sinh người Mông ở xa có nguy cơ phải bỏ học. Khi cô Thủy chưa kịp trình bày hoàn cảnh, thì thầy Y Thắng đã nói ngay “Để đó anh đi cho”. Thế là hôm sau, 2 em học trò của cô Thủy lại được đi học.

Khi có học sinh nghỉ học là thầy Y Thắng đến tận nhà động viên trở lại trường.

Còn cô Phạm Thị Hồng thì cho biết, bản thân cô và những thầy cô giáo trẻ nơi đây rất quý mến thầy Y Thắng.

“Chúng tôi dù công tác ở địa bàn vùng sâu, vùng xa với rất nhiều khó khăn bủa vây nhưng vẫn luôn thấy ấm áp, tự tin bởi có thầy Y Thắng đồng hành. Trong chuyên môn, là người đi trước, nắm chắc kĩ năng, phương pháp, khi đồng nghiệp cần thầy đều truyền lại một cách ân cần, đặc biệt là phương pháp nắm địa bàn, phương pháp giáo dục, rèn luyện các em học sinh đặc biệt”, cô Hồng nói.

Thầy giáo trẻ Lữ Tuấn Anh Kiệt cũng bày tỏ sự vui mừng xen lẫn tự hào khi bản thân từ học trò cũ nay trở thành đồng nghiệp của thầy Y Thắng.

“Nhiệt tình là đức tính đầu tiên của thầy. Trong tất cả mọi công việc, thầy luôn là người đi trước về sau. Thầy luôn biết quan tâm đến những cái nhỏ nhất của học sinh. Thầy sống rất tình cảm, ấm áp và nhẹ nhàng với học trò. Chính nhân cách, lối sống của thầy đã ảnh hưởng đến quyết tâm học để thành thầy giáo của tôi”, thầy giáo Anh Kiệt nói.

Còn cô giáo H’ Mai Bkrông cũng chia sẻ: “Nếu không có những bài học từ thầy Y Thắng thì không chắc tôi có thể quyết tâm thành cô giáo như hôm nay. Giờ thành đồng nghiệp của thầy, dù không cùng chuyên ngành, nhưng vẫn thường xuyên được thầy góp ý về mặt phương pháp dạy học… Chính nhờ sự quan tâm, giúp đỡ, động viên của thầy, nhất là phương phương pháp giáo dục học sinh đặc biệt, phân loại, nhóm, đối tượng học sinh để giáo dục, đã giúp cho giáo viên trẻ như tôi tự tin phát triển chuyên môn, nghiệp vụ”.

Một tấm gương “người lái đò” thầm lặng

Thầy Y Thắng trong một tiết dạy học.

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống hiếu học tại thị trấn Liên Sơn, huyện Lắk, thầy Y Thắng chọn cho mình con đường dạy học để thể hiện ước mơ ‘gieo chữ’ cho các em nhỏ ở miền quê nghèo nơi mình được sinh ra và lớn lên.

Trao đổi với phóng viên, thầy Y Thắng cho biết, dạy học là ước mơ từ thời còn bé, bởi vì thầy đã chứng kiến nhiều em nhỏ vì không được đi học, thiếu hiểu biết dẫn đến vi phạm pháp luật, một số thì lấy chồng, lấy vợ sớm, đẻ nhiều con dẫn đến cuộc sống khó khăn và không hạnh phúc.

Trước những lời khen của học trò, đồng nghiệp và phụ huynh, thầy Y Thắng chỉ cười hiền, nói: “Đó là nhiệm vụ mà. Đã là người con của núi rừng Tây Nguyên, mình được học nhiều hơn, giờ giúp được bà con cái gì thì phải hết lòng, hết sức mà giúp. Công lao, thành tích là của chung tập thể chứ có phải của riêng tôi đâu!”.

Nhận xét về thầy Y Thắng, ông Đặng Xuân Kiên – Chủ tịch UBND xã Ea R’bin cho biết, thầy Y Thắng hiện là Phó Bí thư Chi bộ, Phó Hiệu trưởng Trường THCS Trần Quốc Toản, thầy luôn có lối sống giản dị và gương mẫu trong mọi sinh hoạt cũng như công việc.

Theo ông Kiên kể, từ khi ông làm quản lý ở địa phương đã nghe kể nhiều về tấm gương tận tụy trong công việc giảng dạy, hỗ trợ học sinh, giáo viên của thầy Y Thắng. Những năm gần đây, thầy Thắng thường xuyên vào các khu dân cư di cư tự do để vận động người dân cho học sinh đi học.

“Nếu có nhiệm vụ UBND xã giao, không kể ngày mưa hay nắng, thầy đều nhận và hoàn thành theo yêu cầu. Thầy Y Thắng là người có trình độ chuyên môn, là đảng viên lại thông thạo tiếng địa phương nên luôn được xã ‘ưu ái’ mời làm phiên dịch mỗi khi đi phát động quần chúng”, ông Kiên cho hay.

Xã Ea R’bin, huyện Lắk có 5 buôn, nay sáp nhập lại còn 4 buôn. Có nhiều khu dân cư gần như nằm tách biệt, giao thông đi lại khó khăn, chưa có điện lưới quốc gia. Hầu hết dân ở đây lại là người dân tộc thiểu số nên biết rất hạn chế về tiếng Việt.

Vì thế, muốn truyền đạt chủ trương, chính sách của Đảng và pháp luật Nhà nước, chính quyền xã lại nhờ thầy Y Thắng đi tham gia vận động bà con. Hay có đoàn cán bộ ở xa đến, thầy cũng đều xung phong dẫn đoàn để kiêm phiên dịch tiếng người đồng bào.

Đọc thêm: Trạm y tế như bệnh viện, bao giờ?

Nhiều người đã bày tỏ sự quan tâm sau bản tin ngày 9-11 trên Tuổi Trẻ Online: “Khi trạm y tế chất lượng như bệnh viện”.

Ở đó, trạm y tế cũng có chụp X-quang, xét nghiệm, nội soi, hoạt động theo nguyên lý phòng khám y học gia đình và thu hút nhiều người bệnh mãn tính đến khám chữa bệnh.

Trở lại công việc của ngành y tế giai đoạn trước, thời điểm cách đây 10 năm khi đề án bác sĩ gia đình được phê duyệt, đã có 500 bác sĩ đi học chuyên khoa 1 bác sĩ gia đình, nhiều trạm y tế mở mô hình “bác sĩ gia đình” để tiến tới việc người dân có bác sĩ quản lý sức khỏe tại nhà, như ở nước ngoài, khi đó nhiều người đã khấp khởi hy vọng.

Nhưng cho đến nay mô hình này vẫn èo uột, chỉ còn lại ở một vài nơi. Trạm y tế lại quay về “chiếc áo cũ” lo tiêm chủng mở rộng và nhiều công việc sổ sách giấy tờ.

Người dân mắc bệnh mãn tính, có ho sốt, sổ mũi hoặc là đến bệnh viện, hoặc ra tiệm thuốc “tự kê đơn”, kéo theo bao nhiêu là hệ lụy về nguy cơ kháng kháng sinh và sử dụng thuốc không hợp lý.

Theo tìm hiểu của Tuổi Trẻ, mô hình bác sĩ gia đình từng có thời điểm triển khai rầm rộ, nhưng đến nay vẫn chưa khai thông được vướng mắc về mô hình hoạt động, về việc cấp phép hoạt động cho bác sĩ như thế nào, bác sĩ trực thuộc bệnh viện hay thuộc trạm y tế… Kể từ cuối năm 2019 đến nay, hoạt động này gần như bị tắc.

Gần đây đại biểu Quốc hội Nguyễn Lân Hiếu đã có dịp khảo sát trạm y tế ở vùng núi, ông nhận thấy trạm và chất lượng khám chữa bệnh tại đây không khác gì sau nhiều năm. Ông Hiếu đã đề xuất nhiều ý kiến để trạm y tế gần với người bệnh hơn và quan trọng nhất là phải nâng cao chất lượng khám chữa bệnh.

Với các khu vực thành phố, thị xã, nơi có bệnh viện và phòng khám tư nhân, dịch vụ y tế đã tạm được coi là gần dân mà người dân còn đang rất khó khăn, bệnh viện nào hiện cũng quá tải thì ở vùng sâu vùng xa, nơi mỗi thôn xóm cách nhau cả chục cây số, trạm y tế là nơi người dân sinh đẻ, khám chữa bệnh, nhận thuốc men, tiêm chủng và nhận được các tư vấn về chăm sóc sức khỏe.

Còn với khu vực thành thị, dù bệnh viện, phòng khám rất nhiều, nhưng người bệnh mãn tính tại sao không thể quản lý, cấp thuốc, chăm sóc tại trạm y tế?

Tại sao không nâng chất dịch vụ tại đây để chăm sóc sức khỏe ban đầu thay vì để người dân ra tiệm thuốc “tự kê đơn”? 10 năm sau khi đề án bác sĩ gia đình triển khai rầm rộ, câu chuyện làm sao dịch vụ y tế thiết yếu nhất đến gần người dân hơn, chất lượng tốt hơn… vẫn đang là câu hỏi.

Vai trò của trạm y tế rất rõ trong đợt dịch COVID-19. Khi đó có gì cũng ra trạm, nhưng nếu như trong hệ thống y tế tất cả đều đang kêu lương thấp thì trạm y tế đang là nơi thấp nhất. Nơi gần dân nhất, lương thấp nhất, muốn thay đổi thì mô hình nào chưa rõ… Chính vì thế, điểm sáng trạm y tế kể trên vẫn chỉ là một câu chuyện rất xa xôi.

Còn với khoảng 10.500 xã phường trên toàn quốc với khoảng chừng ấy trạm y tế, làm gì để hệ thống y tế cơ sở này chất lượng hơn?

Recommended For You

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!